Hôm nọ, trong buổi offline cùng nhóm học, Linh ngồi cạnh một bé em chưa từng gặp ngoài đời – chỉ biết qua vài buổi Zoom.
Vậy mà em mở lòng rất nhanh – kể về những boăn khoăn trong các mối quan hệ, những giằng co chưa nói được thành lời.
Linh không chen lời. Chỉ ngồi đó, lắng nghe.
Rồi Linh nhẹ nhàng hỏi:
Có phải em đang thấy khó chị vì…abc (lâu quá Linh cũng chẳng nhớ cụ thể câu chuyện và câu hỏi lắm 😅)?
Bé gật đầu.
Linh không đưa lời khuyên, chỉ hỏi:
– Có khi nào… điều khiến em khó chịu ấy cũng đang tồn tại bên trong chính em?
Bé em sững lại. Một lát sau bật lên:
– À ha… chị ơi đúng rồi! Thì ra nó đang ở trong chính em. Cảm ơn chị đã coach cho em!
Linh chỉ cười – vì thực ra, Linh chưa làm gì cả. Chỉ hỏi đúng 2 câu hỏi. Và đơn giản là hiện diện trọn vẹn.
✨ Vì Linh tin, đôi khi điều người ta cần không phải là lời khuyên, mà là một người đủ tĩnh để lắng nghe họ thật sự. Không phán xét. Không chen lời. Không sữa chữa.
Và lắng nghe để hiểu, không phải nghe để phản hồi! Đôi khi đó là sự chữa lành tốt nhất.
—
Linh vẫn đang học cách hiện diện thay vì hướng dẫn, thấu cảm thay vì dạy dỗ, phản chiếu thay vì cố sửa chữa…
Còn bạn thì sao?
Lần gần nhất bạn chỉ lắng nghe – là khi nào? 💛