10 năm không gặp, 2 anh em ngồi cà phê để cập nhật cuộc sống. Điều thú vị là cả 2 đều đang đi trên hành trình Coach.
Rồi cuộc trò chuyện lại nhẹ nhàng chuyển thành một phiên khai vấn lúc nào không hay.
Không có kỹ thuật cao siêu. Anh đơn giản chỉ lắng nghe bằng sự hiện diện trọn vẹn, đặt vài câu hỏi bằng sự tò mò và quan tâm chân thành. Có một câu hỏi khiến mình chững lại:
“Điều em thật sự mong muốn, từ trái tim của mình là gì?”
Và chẳng hiểu sao nước mắt rơi. Trong khoảnh khắc đó, điều hiện lên không phải tiền bạc hay thành tựu, mà là hình ảnh một ngày cuối đời, mình có thể mỉm cười mãn nguyện vì đã sống một cuộc đời có ý nghĩa, đã giúp được ai đó bằng sự chân thành của mình.
Bấy lâu nay, mình luôn cảm thấy rất hạnh phúc khi Coaching miễn phí. Mình không xem đó là mua bán hay trao đổi. Chỉ riêng niềm vui được đồng hành cùng ai đó trên hành trình phát triển đã là phần thưởng rất lớn.
Rồi anh tiếp: “Điều đó tốt cho em, hay tốt cho Coachee của em?”
Mình khựng lại…
Liệu việc “cho đi” này có đang phục vụ cảm giác hạnh phúc của bản thân mình nhiều hơn là phục vụ sự phát triển của Coachee?
Mình nhận ra một điều: phần lớn những người thật sự thay đổi đều là những người cam kết mạnh mẽ với hành trình của họ. Và trong thực tế, khi một người bỏ ra một cái giá nào đó, thời gian, công sức hoặc tiền bạc,… họ sẽ nghiêm túc hơn với sự chuyển hóa của chính mình.
Thu phí, trong nhiều trường hợp, không phải để Coach kiếm tiền. Mà để tạo ra sự cam kết. Không phải để định giá con người. Mà để nâng cao giá trị của quá trình thay đổi.
Anh chia sẻ rằng anh đã học Coaching gần 10 năm và chỉ thời gian gần đây mới thật sự thoải mái với việc thu phí. Bởi ngày trước, anh cũng từng suy nghĩ giống mình.
Với anh, Coaching không chỉ là một kỹ năng, mà là một phong cách sống.
Và nếu đúng như vậy, thì mình vừa tiết kiệm được… 9 năm suy nghĩ loanh quanh về chuyện Coaching nên thu phí hay không.
❤️