Hôm nay anh sếp của mình đứng lên tổng kết buổi họp & vì công ty có 1 sản phẩm sắp dừng bán nên nhân tiện chia sẻ câu chuyện về sự ra đi của 1 người thân trong gia đình do căn bệnh hiểm nghèo, rồi bật khóc giữa gần 60 con người.
Chợt thấy sếp can đảm & mạnh mẽ vì điều này.
Không phải nam nhi là không được khóc và càng không phải cứ khóc là yếu mềm.
Mình cũng chợt nhớ về quá khứ, hồi ức những lần mình khóc…
Lần đầu mình khóc chắc hẳn là lúc vừa chào đời, theo logic là vậy chứ thật ra không có nhớ nổi, xin lỗi!
Lần khóc xa nhất mình nhớ, có lẽ là lúc bị ba má đánh, hồi nhỏ quá là lì đó mà.
Lần mình buồn nghiêm túc nhất là lúc bà ngoại mất. Mình còn nhớ rất rõ sáng sớm tinh mơ ngày hôm đó, mình bị gọi dậy bởi tiếng khóc thảm thiết của má, báo tin bà ngoại mất rồi. Còn nhỏ quá nên cũng chưa có cảm xúc gì, vài người anh họ của mình trong lễ tang còn cười giỡn quá xá vui vì lâu lâu mới có dịp đoàn tụ. Những bức hình và những câu chuyện hàn huyên vẫn còn được kể nên ký ức của mình khá đúng. Nhưng lúc chiếc hòm được nâng lên rồi khiêng đi để chuẩn bị đặt vào lòng đất, mình mới thật sự biết rằng vĩnh viễn kiếp này không thể gặp lại bà ngoại nữa, nước mắt tuôn rơi, lòng buồn rười rượi…
Lần tiếp mình nhớ là những ngày mưa của những năm đầu cấp 2. Chẳng hiểu sao mỗi khi trời mưa là mình lại cảm thấy buồn. Ngồi ngó những giọt mưa bắn vào đất, mình nhìn sang ba má, tóc dần bạc, da dần nhăn, người dần già, và mình cũng dần lớn…Rồi chả hiểu sao thấy cuộc sống luôn biến đổi, chẳng níu kéo nỗi thời gian. Nước mắt rơi, lòng lại buồn man mác…
Lần trọng đại kế tiếp mình nhớ là lúc chuẩn bị xa quê để lên Sài Gòn học đại học. Con gái ở quê, chăm ngoan, học giỏi, bước chân vào ngôi trường nổi tiếng thì cũng gọi là niềm tự hào của ba má. Ngày mình khăn gói lên SG, má ôm mình 1 cái thật chặt từ đằng sau & nói rằng chắc sẽ nhớ mình lắm. Thật ra, muốn khóc ghê nhưng lớn rồi, phải tỏ ra mạnh mẽ & mình cũng chưa bao giờ để ai nhìn thấy được mình khóc nên đành im lặng, đơ cả người ra.
Lần nữa là khi nghe tin người dì của mình mắc bệnh thận, khá nghiêm trọng dù cũng mới chỉ ngoài 40 thôi. Nghĩ thấy tội dì lắm, may là có bảo hiểm y tế chi trả các chi phí. Từ đó đến nay, dì phải thay dịch hằng ngày thay vì cơ thể dùng thận để lọc.
Lần tiếp theo khá là tào lao, khi mình chia tay người yêu, mặc dù mình là người chủ động.
Và cũng có những lần tiếp theo nữa, công việc có, tình cảm có. Cuộc sống mà!
Lần nữa là sự ra đi của người cậu vì ung thư. Cậu là người hiền lành, lạc quan. Mình vẫn nhớ cậu qua nhà mình chơi vào dịp Tết năm kia, lúc đó đang được điều trị nên tóc cũng đã rụng hết. Cậu có nói câu bác sĩ khuyên bệnh nhân: ung thư cũng chỉ là 1 thử thách của cuộc sống, đón nhận & sống chung với nó. Có cách trị nên hãy tích cực lên.
Có lần mình vào bệnh viện ung bướu thăm cậu, cảnh mình nhớ nhất là hình ảnh của 2 mẹ con thân nhân (mình đoán vậy). Người mẹ được người con trai dìu đi vì đi không còn nổi nữa, không phải vì sức cùng lực kiệt mà chắc vì vừa hay tin dữ, người mẹ vừa đi vừa khóc, người con thì đang tỏ ra bình tĩnh. Thật thảm thiết.
Và lần gần đây nhất là khi nghe sếp kể câu chuyện gia đình & khi mình viết những dòng này.
Chợt thấy điểm chung ở những người làm bảo hiểm tốt là họ vô cùng cảm xúc, không phải dạng cảm tính không thể giải thích nổi mà là tình yêu thương dạt dào & mong muốn sẻ chia, giúp đỡ.
Dù sao đi nữa, những gì mình đang có vẫn là quá nhiều. Trân trọng & Biết ơn.
❤️