Đã bao giờ bạn tự nhìn lại xem mình đã thay đổi thế nào theo dòng thời gian?
Ai đó đã nói rằng:
Có một điều không bao giờ thay đổi, đó chính là sự thay đổi.
Và đó có vẻ là thứ duy nhất bất biến trong cuộc sống này.
Đôi lúc nhìn lại, Linh cũng khá ngạc nhiên về chính bản thân mình. 1 thập kỷ chắc cũng đã quá đủ cho quá trình chuyển biến, từ vẻ bề ngoài, tính cách, ứng xử…đều đã khác xưa khá nhiều.
Ngày trước Linh luôn cho rằng: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn” nên không hề chăm chút vẻ bề ngoài. Câu nói đó không sai, chỉ là chưa đầy đủ. Bởi tốt cả gỗ, tốt cả nước sơn mới là ‘perfect’ chứ nhỉ? Linh cũng đã bỏ qua nhiều cơ hội vì ‘nước sơn’ chưa được tốt của mình. Bạn hãy tin Linh, hãy quan tâm đến ngoại hình của chính mình, vì nếu không bắt mắt thì người khác sẽ không có thời gian để quan tâm đến ‘chất gỗ’ của bạn thế nào đâu.
Và nếu có cơ hội phỏng vấn vài người bạn học thời phổ thông, ắt hẳn bạn sẽ nghe những tính từ đại loại như: khó gần, khó chịu, khép kín, bà già, khó ưa… Ah đó chỉ là suy nghĩ của Linh, không biết sự thật có tệ đến nỗi thế không. Đơn giản vì Linh chỉ biết học và học. Thời gian trống của Linh cũng chỉ dành để đọc sách, học tiếng Anh, tập đánh máy và bao thứ ‘bác học’ khác. Trong suy nghĩ thiển cận thời nhỏ của Linh, một người tốt là một người chăm chỉ học hành nên Linh không hề ưa mấy bạn ‘đội sổ’ chỉ lo chơi bời, không chăm chỉ học hành và cũng ít giao tiếp với những người có thành tích kém cỏi hơn mình.
Còn về giao tiếp thì nhiều lúc nghĩ lại…thật xấu hổ. Bạn có tưởng tượng ra một cô bé chưa bao giờ phát ngôn từ “dạ”, nói chuyện trỏng không (thiếu chủ ngữ ở đầu câu, không đề cập đến đối tượng) cộc lốc. Đến nỗi câu trả lời hết sức tự nhiên và lịch sự của mình cũng khơi gợi nỗi niềm cụt hứng nói chuyện ở người khác. Linh nhớ có lần đến nhà người quen trên Sài Gòn cách Ký Túc Xá khá xa, lúc đó là sinh viên chỉ mới chạy xe đạp và cũng chưa biết chạy xe máy thế nào. Có người hỏi Linh 1 câu xã giao: Linh đến đây bằng gì? Nếu là Linh của ngày hôm nay thì sẽ trả lời “Dạ, bằng xe buýt”, nhưng Linh của ngày hôm ấy nói rằng “Bằng xe buýt chứ hỏng lẽ đi xe đạp chời”.
Đại loại vì nhiều thứ ‘trên trời’ của Linh như thế nên lúc mới vào SG và ở KTX chung với mấy bạn, Linh từng bị kỳ thị và bị xem như món hàng “lạ”.
Tin vui là Linh đã vượt qua tất cả để hoàn thiện hơn chính mình. Những từ mà mọi người thường dùng để nói về Linh đều là những ngôn từ tích cực: năng lượng, lạc quan, vui vẻ, thân thiện, hoạt ngôn, tài giỏi, nguồn cảm hứng,…
Linh tin rằng sự chuyển hóa tích cực luôn bắt đầu từ sự tự nhận thức. Can đảm nhìn nhận con người hiện tại của mình là như thế nào. Chắc hẳn ai cũng mong muốn là 1 bản thể đặc sắc, khác biệt và duy nhất. Nhưng bạn ơi, hãy là một tuyệt phẩm chứ không phải một thành phẩm lỗi.
Rồi Linh cũng dần hình dung và phác thảo trong đầu về con người mà mình muốn trở thành là ai, có những đặc tính gì, cảm nhận cuộc sống ra sao, mang lại giá trị gì cho mọi người.
Tiếp theo là một khát khao hoàn thiện bản thân, hô biến thành một phiên bản nâng cấp của chính mình. Và đó là cả một hành trình. Linh tin rằng hành trình này có xuất phát điểm là thấu hiểu bản thân mình.
Đi xa được ngàn dặm, khởi đầu một bước chân.
Thân gửi lời chúc phúc đến những người bạn đang trong hành trình này nhé.
❤