Có một thời, Linh sợ tĩnh lặng. Sợ cái khoảng trống không làm gì – không viết, không đọc, không cho đi. Sợ cảm giác như mình… không còn giá trị.
Linh đã quen sống trong nhịp “có giá trị”: làm việc – kết nối – hỗ trợ – cống hiến…
Thế nên mỗi khi có thời gian rảnh, Linh lại vội tìm thứ gì đó để làm: mở sách, mở máy, nghe podcast, học thêm điều gì mới…
Linh từng… ganh tỵ với những người có thể ngồi lì ở quán café cả buổi. Linh nghĩ: chắc họ rảnh lắm, mới có thời gian ngồi yên như vậy.
Nhưng rồi một ngày, tâm đã thấm mệt, Linh cho phép mình chỉ… ngồi và thở.
Không ghi chép. Không kế hoạch. Không điện thoại. Chỉ nhìn nắng xuyên qua tán cây, nghe dòng xe chạy qua.
Lúc đi bơi, Linh cũng cảm thấy vậy. Khi để cơ thể trôi nhẹ theo dòng nước, lắng nghe tiếng phao đung đưa, tiếng nước chạm thành hồ…Linh thấy tâm mình cũng được thả lỏng, nhẹ tênh và trong trẻo.
✨ Trong tĩnh lặng, có một ánh sáng rất dịu. Không ồn ào. Không rực rỡ.
Nhưng đủ để mình thấy rõ điều cần thấy.
Tĩnh lặng – là không gian để ý nghĩa trồi lên.
Là nơi những điều thực sự quan trọng bắt đầu lên tiếng.
Là món quà để bạn sống sâu hơn, xứng đáng hơn – từng ngày.
Có thể bạn chưa biết bước tiếp theo là gì.
Nhưng đừng vội.
Có những câu trả lời, chỉ hiện ra khi tâm đủ yên.
—
Bạn có thường dành cho mình sự tĩnh lặng?
Chia sẻ cho Linh biết bạn làm gì khi muốn “nghe lại mình” nhé.
Thương mến,
❤️