Khi còn là học sinh tiểu học tới phổ thông, ta đây tự hào chưa biết khái niệm cúp cua là gì. Lại còn chuyện đi đúng giờ…. với tốc độ phi thân ‘thần tốc vũ bão’ (đi bộ đấy) thì tới lớp chỉ trong vòng 5’ là hoàn toàn có khả năng. Trống đánh cái boong là bóng ta đây thù lù một cục ngay cửa lớp, xăm xăm băng lối tiến tới chỗ ngồi đã ‘đặt cọc với thầy cô chủ nhiệm’. Hễ tới sớm chút xíu mà không phải trực nhật thì tụi bạn lại hỏi sao tới sớm dị…
Là cán bộ lớp thì phải gương mẫu, ờ nhà thì đọc sách trước nè, học bài kỹ càng, vào lớp thì luôn giơ tay phát biểu… mà toàn là nhữngtuyệt vời không đấy! Hé hé!
……………………..Giờ thì………………….
Than ôi, những ngày huy hoàng rực rỡ chói lọi và vô cùng mẫu mực ấy của ta đâu rồi?
Trở về với thực tại nhé:
- Luôn có tư tưởng cúp (vì chán) nhưng luôn ráng ‘lếch’ cái ‘thây’ tới lớp đều đặn, không bỏ buổi nào.
- Đi thì ít khi đúng giờ, phần vì tới sớm cũng ngồi không đợi chuẩn bị máy, dụng cụ… mà thực ra lý do chính yếu là hơi ‘lôi thôi’ (thiệt tình thì so với mọi người, ta đây luôn là kẻ sẵn sàng thi hành công vụ!)
- Thêm cái nghịch lý đáng nói là: ở nhà thì mắt cứ trơ ra mà vào hễ vào lớp ‘tọa’ một chút là mi mắt cứ nặng trịch, cứ muốn sụp xuống tựa hồ nặng ngàn cân không bằng. Rồi thì …
- Bị ảnh hưởng và tác động mạnh mẽ của trào lưu tân thời & phổ biến trong giới sinh viên ‘sành điệu’ bấy giờ: nước tới chân mới nhảy (giờ thì trào lưu này đã phát triển lên một mức độ siêu cấp hơn à nước tới mũi mới có cái động lực để mà nhảy). Chưa tới thi thì chưa chịu giở sách đâu nhé, cứ tha hồ tung tăng mà vui chơi thỏa sức bình sinh, nào load nhạc, nào coi phim online, lên lịch rong ruổi trên các nẻo đường… ôi thôi là đủ trò.
Thế đấy, từ 1 học sinh lên 1 sv thường theo quy trình khuôn mẫu định sẵn thế đấy!
(Nhận định khá phiến diện!)
PS: Đây là bài Linh đã viết từ năm 2010, từ thời còn là sinh viên đại học ^^