Home Tùy bút Mợ tư & Câu chuyện Đam mê

Mợ tư & Câu chuyện Đam mê

by vhlinh01
0 comment

Mợ tư của mình là 1 Phật tử thuần hành, ăn chay trường, hiền lành, đảm đang…

Mợ rất hay đi chùa và tìm hiểu nhiều kinh sách. Lúc trước, khi mình có thắc mắc gì về Phật pháp thì có dịp là mình hay hỏi mợ vì mình chưa quy y, chưa có Pháp danh và chưa quen 1 vị sư thầy nào.

Điều quan trọng mình muốn nói là mợ nấu ăn rất ngon. Từ ngày ăn chay trường, mợ chỉ nấu đồ chay cho đám tiệc nhà ngoại. Trước giờ, mình cứ nghĩ là mợ giỏi việc bếp núc vì đam mê. Chắc hẳn không chỉ riêng mình, mà rất nhiều người nghĩ giỏi việc gì đó thì chủ yếu là nhờ Đam Mê nhỉ…

Rồi một ngày nọ, trong buổi sum họp nhà ngoại, mọi người ngồi hàn huyên về đời người phụ nữ và mình muốn té ngửa (ý là rất ngạc nhiên tới muốn xỉu nhé) khi nghe mợ nói:

Ừ, công nhận nấu ăn tốn thời gian, phiền phức quá hen.

Ôi mình cứ nghĩ với mợ thì đó là nghệ thuật hay ít ra cũng là sở thích chứ.

Mình hỏi:

Ủa, mợ nấu ngon vậy, không phải là mợ thích nấu ăn sao?

“Thích gì mà thích, không nấu thì lấy gì ăn hả con?”

Dạ vâng, câu nói của mợ như một cái tát vô mặt làm mình thức tỉnh.
Hóa ra để giỏi một điều gì đó, điều kiện cần đâu phải là yêu thích hay đam mê, chỉ việc thấy ý nghĩa đằng sau đó và hành động theo đuổi nó là đủ.

Tuy nhiên, với mục đích tránh hiểu lầm thì phải mở ngoặc là: để trở thành bậc thầy trong lĩnh vực mình theo đuổi thì đam mê là điều kiện cần nhé.

Bạn của mình, đồng ý chứ?

^^

 

You may also like

Leave a Comment