Có bao giờ bạn chợt nghĩ đến ngày cuối đời của mình ở kiếp nhân sinh này hay chưa?
Câu trả lời có thể là Có, có thể là Chưa.
Và lời khuyên là bạn hãy nghĩ về nó từ sớm, để có thể hình dung rõ hơn về những điều mình cần phải hoàn thành trong đời và tránh gặp phải những nuối tiếc về sau…
Một ngày nọ, mình mơ thấy một tang lễ ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Mọi người thân đang than khóc và người mất không ai xa lạ…chính là mình. Khi đó mình có thể khách quan nhìn toàn cảnh và quan sát hành vi, đọc được cảm xúc từng người.
Quan trọng nhất vẫn là tâm trạng mình lúc đó. Hụt hẫng và ngỡ ngàng vì mọi thứ. Điều mình buồn và không muốn thấy nhất là sự đau lòng của người thân, trong khi việc sinh tử vốn là chân lý bất di bất dịch.
Cho nên, vào ngày mình ra đi vĩnh viễn với vai trò là người con của gia đình, thành viên của xã hội, thay vì những giọt nước mắt, mình muốn thấy những nụ cười. Nụ cười của sự yêu thương, trân trọng & mãn nguyện vì những gì mình đã làm và vì tất cả những di sản mà mình đã để lại ở thế gian này. Quan trọng nhất là mình đã hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh cuộc đời với niềm hạnh phúc trong suốt hành trình đó.
Còn bạn, hãy nghĩ về ngày cuối đời của mình nhé.
Và hãy kể Linh nghe nhen, bạn muốn hoàn thành những gì & để lại những gì?