Home Tùy bút Trân trọng những gì đang có

Trân trọng những gì đang có

by vhlinh01
0 comment
Đừng đợi đến lúc quá muộn mới nhận ra ta đã từng có điều gì đó.

Đa phần ta thường không coi trọng những gì mình đang có, cho đến thời điểm bất chợt nhận ra là khi ta đã mất đi nó rồi.

Gia đình là tổ ấm, luôn là nơi để trở về dù ta thành công hay thất bại. Có nhiều đứa trẻ lớn lên trong trại mồ côi, chưa hề biết cảm giác gia đình là thế nào. Đấng sinh thành của bạn vẫn còn tại thế là một hạnh phúc lớn. Thời gian của bạn là có hạn, nhưng đừng quên thời gian của họ cũng vậy. Họ đã dành cả thanh xuân để lo lắng chăm sóc bạn.

Hãy dành thời gian quý báu của bạn ở bên họ. Hãy trân trọng gia đình của mình.

Công việc nào chân chính là được, mang lại giá trị cho mọi người thì càng tốt. Ngoài đường kia có bao người đang chật vật kiếm sống chỉ để qua ngày. Thời điểm đại dịch này, nếu bạn vẫn đang có một công việc để làm, có thu nhập đủ để chăm sóc bản thân và gia đình, bạn đang là người may mắn. Có lắm người giờ đang ao ước được trở lại làm công việc nhàm chán ngày nào mà mình vẫn hay càm ràm. Tôi cũng từng có những suy nghĩ ‘than phiền’ vì những điều nho nhỏ trong công việc.

Bây giờ tôi trân trọng từng việc mình làm.

Sức khỏe là vàng! Nhưng có lẽ đến khi người ta lâm trọng bệnh mới cảm nhận được ý nghĩa của nó. Đừng cho rằng đó là điều đương nhiên của tuổi trẻ bởi biết bao người chưa trải qua được hết tuổi đôi mươi. Đừng đánh đổi sức khỏe để đổi lấy những điều khác kém quan trọng hơn. Hãy cân nhắc.

Hãy chăm sóc tốt cơ thể bạn vì đó là nơi duy nhất để bạn sống.

Người đối xử tốt với bạn, đừng cho đó là mặc định hiển nhiên. Biết bao mối quan hệ tuyệt vời  rồi cũng tan vỡ vì con người dễ dàng quen với suy nghĩ lẽ ra họ phải thế này, lẽ ra họ phải thế kia để rồi hụt hẫng khi đối phương không còn như mong đợi của mình. Luôn nhớ rằng không ai có trách nhiệm phải tốt với bạn, ngoại trừ chính bạn. Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng mấy ai trong cuộc lại ngộ ra. Chính tôi cũng đã từng như thế để rồi đánh mất mới vỡ lẽ. Và giờ…

Tôi trân trọng những mối quan hệ mình đang có.

Có lẽ phải từng trải qua vài điều không mong muốn mới ngộ ra những giá trị sau bài học cuộc sống. Người ta rơi lệ chủ yếu vì buồn khổ. Còn nước mắt tôi rơi vì cảm thấy mình may mắn & đủ đầy.

Cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn, chuỗi nhân quả mãi tuần hoàn. Bất kể xảy ra chuyện gì, đó đều là chuyện cần phải xảy ra. Bởi mọi việc đều có căn cơ của nó.

Có gieo trồng mới gặt hái. Có cho đi mới nhận về. Có nỗ lực mới có thành quả. Đạo lý căn bản này, đôi lúc vô tình con người ta lại quên đi mất.

Tôi trân trọng hiện tại, biết ơn những gì mình đang có. Không phải vì tôi có nhiều, chỉ là tôi cảm thấy đủ. Không phải là bằng lòng, đơn giản là hài lòng. Không phải vì đã đạt đến đỉnh cao rồi ngừng phấn đấu, mà vì tôi đang trong hành trình tiến đến những đỉnh cao khác nữa.

Yêu thương bản thân. Trân trọng hiện tại. Biết ơn những gì mình đang có. Tiếp tục hành trình cuộc sống. Trao đi giá trị. Giúp đỡ mọi người.

💖

Tản mạn một ngày cuối tháng 02 năm Covid thứ 2.

You may also like

Leave a Comment