vhlinh01
Bạn có đang chán ngán với những công việc quen thuộc, lặp đi lặp lại mỗi ngày & cảm thấy bó buộc khi gắn bó với cái bàn cái ghế cùng 4 bức tường công sở mà bấy lâu nay bạn cảm giác dường như không còn học được điều gì mới mẻ? Bạn có bao giờ suy nghĩ đến Điều mình thực sự mong muốn là gì? Và lần gần nhất bạn cười hay đơn giản là cảm thấy vui là khi nào?
Đó chính xác là những câu hỏi mà Linh từng đặt ra trong khoảng thời gian đi làm công sở. Thực sự thì Linh không phải là tuýp người ngồi một chỗ để làm việc suốt ngày..
Và Linh đến với ngành bảo hiểm một cách ngẫu nhiên thông qua 1 cú điện thoại tuyển dụng. Thời điểm đó, Linh không hề nộp đơn hay ‘rải CV’ bất kỳ nơi đâu. Có lẽ ngôn ngữ thông thường mà dân gian hay gọi đó là ‘nhân duyên’.
Tâm trạng đầu tiên không thể tránh khỏi là cảm giác lo lắng về sự bất định của tương lai với hàng loạt băn khoăn: mình chưa từng có kinh nghiệm mảng này, không có kinh nghiệm bán hàng thì có làm được không, chưa biết nguồn khách hàng ở đâu, nếu bạn bè người quen từ chối cả thì sao, liệu gắn bó được bao lâu…
Rồi sau khi tìm hiểu ngành và tìm hiểu công ty, thấy được tiềm năng phát triển và giá trị công việc mình đem lại, cùng với sự đào tạo bài bản & tinh thần chấp nhận thử thách, Linh đã tự cho mình khoảng thời gian ít nhất 1 năm để nỗ lực trong công việc mới.
Vạn sự khởi đầu nan, công việc quả thật không dễ dàng nhưng cũng không thể gọi là khó. Chỉ cần tâm thái sẵn sàng tiếp thu, đổi mới, làm việc trong cố gắng và kiên trì, thành quả sớm muộn gì cũng đến. Cuộc đời rất công bằng, nếu không có áp lực trong công việc thì ắt hẳn sẽ gặp áp lực trong cuộc sống. Công việc nào cũng có những khó khăn riêng của nó & mọi thành tựu đều cần phải trả một cái giá tương xứng.
Ngẫm lại thì tự thấy không phải vì Linh quá xuất sắc và những gì mà mình có được hôm nay cũng chưa phải gọi là thành tựu gì to tác, chỉ đơn giản rằng Linh đã cho mình 1 cơ hội để biến đó thành ‘duyên lành‘ và thật sự cảm ơn bản thân vì sự nỗ lực không ngừng nghỉ.
Linh không đi nhanh, nhưng mỗi bước tiến là vững chãi. Tuy nhìn đến mục tiêu phía trước vẫn còn xa nhưng nhìn lại đoạn đường đã trải qua cũng gọi là khá dài. Có gieo thì sẽ có gặt. Những gì Linh gặt ngày hôm nay là niềm vui trong công việc, thời gian để thực hiện những sở thích của bản thân, giúp đỡ mọi người & trao những giải pháp bảo vệ tài chính, tạo dựng giá trị an tâm trong lòng khách hàng…
Với hơn 3 năm kinh nghiệm trong ngành và tâm thái cho đi, chia sẻ, phục vụ , trân trọng những khách hàng đã đặt niềm tin nơi mình… Linh sẽ tiếp tục cố gắng để bản thân ngày hôm sau phải tốt hơn bản thân của ngày hôm trước.
Có thể bảo hiểm không phải là công việc mơ ước của bạn. Nhưng đó là công việc sẽ giúp bạn thực hiện được ước mơ của mình!
Và có lẽ bạn sẽ không biết khả năng của mình tới đâu, cho đến khi thực sự bắt tay vào hành động.
Hai mươi năm sau, con người ta thường hối hận vì những gì họ không làm, hơn là những gì họ đã làm.
Hãy mở lòng để trải nghiệm, chấp nhận thử thách bản thân và thử cho mình 1 cơ hội, bạn nhé!
Thân ái,
❤️❤️❤️
PS: Linh đang tìm vài cộng sự để cùng đồng hành trong sự nghiệp, nếu bạn là người cầu tiến, trách nhiệm, thích giúp đỡ người khác…và quan tâm đến vị trí này, đừng ngần ngại liên lạc Linh nhé.
Vui lòng xem chi tiết ở đây: https://tinyurl.com/nhan-thong-tin-tuyen-dung
Hôm nay anh sếp của mình đứng lên tổng kết buổi họp & vì công ty có 1 sản phẩm sắp dừng bán nên nhân tiện chia sẻ câu chuyện về sự ra đi của 1 người thân trong gia đình do căn bệnh hiểm nghèo, rồi bật khóc giữa gần 60 con người.
Chợt thấy sếp can đảm & mạnh mẽ vì điều này.
Không phải nam nhi là không được khóc và càng không phải cứ khóc là yếu mềm.
Mình cũng chợt nhớ về quá khứ, hồi ức những lần mình khóc…
Lần đầu mình khóc chắc hẳn là lúc vừa chào đời, theo logic là vậy chứ thật ra không có nhớ nổi, xin lỗi!
Lần khóc xa nhất mình nhớ, có lẽ là lúc bị ba má đánh, hồi nhỏ quá là lì đó mà.
Lần mình buồn nghiêm túc nhất là lúc bà ngoại mất. Mình còn nhớ rất rõ sáng sớm tinh mơ ngày hôm đó, mình bị gọi dậy bởi tiếng khóc thảm thiết của má, báo tin bà ngoại mất rồi. Còn nhỏ quá nên cũng chưa có cảm xúc gì, vài người anh họ của mình trong lễ tang còn cười giỡn quá xá vui vì lâu lâu mới có dịp đoàn tụ. Những bức hình và những câu chuyện hàn huyên vẫn còn được kể nên ký ức của mình khá đúng. Nhưng lúc chiếc hòm được nâng lên rồi khiêng đi để chuẩn bị đặt vào lòng đất, mình mới thật sự biết rằng vĩnh viễn kiếp này không thể gặp lại bà ngoại nữa, nước mắt tuôn rơi, lòng buồn rười rượi…
Lần tiếp mình nhớ là những ngày mưa của những năm đầu cấp 2. Chẳng hiểu sao mỗi khi trời mưa là mình lại cảm thấy buồn. Ngồi ngó những giọt mưa bắn vào đất, mình nhìn sang ba má, tóc dần bạc, da dần nhăn, người dần già, và mình cũng dần lớn…Rồi chả hiểu sao thấy cuộc sống luôn biến đổi, chẳng níu kéo nỗi thời gian. Nước mắt rơi, lòng lại buồn man mác…
Lần trọng đại kế tiếp mình nhớ là lúc chuẩn bị xa quê để lên Sài Gòn học đại học. Con gái ở quê, chăm ngoan, học giỏi, bước chân vào ngôi trường nổi tiếng thì cũng gọi là niềm tự hào của ba má. Ngày mình khăn gói lên SG, má ôm mình 1 cái thật chặt từ đằng sau & nói rằng chắc sẽ nhớ mình lắm. Thật ra, muốn khóc ghê nhưng lớn rồi, phải tỏ ra mạnh mẽ & mình cũng chưa bao giờ để ai nhìn thấy được mình khóc nên đành im lặng, đơ cả người ra.
Lần nữa là khi nghe tin người dì của mình mắc bệnh thận, khá nghiêm trọng dù cũng mới chỉ ngoài 40 thôi. Nghĩ thấy tội dì lắm, may là có bảo hiểm y tế chi trả các chi phí. Từ đó đến nay, dì phải thay dịch hằng ngày thay vì cơ thể dùng thận để lọc.
Lần tiếp theo khá là tào lao, khi mình chia tay người yêu, mặc dù mình là người chủ động.
Và cũng có những lần tiếp theo nữa, công việc có, tình cảm có. Cuộc sống mà!
Lần nữa là sự ra đi của người cậu vì ung thư. Cậu là người hiền lành, lạc quan. Mình vẫn nhớ cậu qua nhà mình chơi vào dịp Tết năm kia, lúc đó đang được điều trị nên tóc cũng đã rụng hết. Cậu có nói câu bác sĩ khuyên bệnh nhân: ung thư cũng chỉ là 1 thử thách của cuộc sống, đón nhận & sống chung với nó. Có cách trị nên hãy tích cực lên.
Có lần mình vào bệnh viện ung bướu thăm cậu, cảnh mình nhớ nhất là hình ảnh của 2 mẹ con thân nhân (mình đoán vậy). Người mẹ được người con trai dìu đi vì đi không còn nổi nữa, không phải vì sức cùng lực kiệt mà chắc vì vừa hay tin dữ, người mẹ vừa đi vừa khóc, người con thì đang tỏ ra bình tĩnh. Thật thảm thiết.
Và lần gần đây nhất là khi nghe sếp kể câu chuyện gia đình & khi mình viết những dòng này.
Chợt thấy điểm chung ở những người làm bảo hiểm tốt là họ vô cùng cảm xúc, không phải dạng cảm tính không thể giải thích nổi mà là tình yêu thương dạt dào & mong muốn sẻ chia, giúp đỡ.
Dù sao đi nữa, những gì mình đang có vẫn là quá nhiều. Trân trọng & Biết ơn.
❤️
Linh có 1 người sếp tuyệt đối không ăn thịt bò. Hỏi ra thì gia đình sếp ở quê nhà là nông dân và bò là người bạn thân thiết, bò giúp cho các gia đình ở nông thôn rất nhiều. Gia đình nông dân sẽ không ăn thịt bò và sếp cũng vậy.
Hóa ra đó vừa là truyền thống, là thói quen, vừa là lòng trắc ẩn.
Có bao giờ bạn chợt nghĩ đến ngày cuối đời của mình ở kiếp nhân sinh này hay chưa?
Câu trả lời có thể là Có, có thể là Chưa.
Và lời khuyên là bạn hãy nghĩ về nó từ sớm, để có thể hình dung rõ hơn về những điều mình cần phải hoàn thành trong đời và tránh gặp phải những nuối tiếc về sau…
Mợ tư của mình là 1 Phật tử thuần hành, ăn chay trường, hiền lành, đảm đang…
Mợ rất hay đi chùa và tìm hiểu nhiều kinh sách. Lúc trước, khi mình có thắc mắc gì về Phật pháp thì có dịp là mình hay hỏi mợ vì mình chưa quy y, chưa có Pháp danh và chưa quen 1 vị sư thầy nào.
Khi còn là học sinh tiểu học tới phổ thông, ta đây tự hào chưa biết khái niệm cúp cua là gì. Lại còn chuyện đi đúng giờ…. với tốc độ phi thân ‘thần tốc vũ bão’ (đi bộ đấy) thì tới lớp chỉ trong vòng 5’ là hoàn toàn có khả năng. Trống đánh cái boong là bóng ta đây thù lù một cục ngay cửa lớp, xăm xăm băng lối tiến tới chỗ ngồi đã ‘đặt cọc với thầy cô chủ nhiệm’. Hễ tới sớm chút xíu mà không phải trực nhật thì tụi bạn lại hỏi sao tới sớm dị…